Thứ Tư, ngày 23 tháng 4 năm 2014

Câu chuyện tôi chuyển nhà (8)

Sau một thời gian đợi rất lâu, ngày 18.4.2014 tôi được nhân viên chuyển phát nhanh giao cho một bì thư. Bên trong có 3 công văn của Chi cục quản lý thị trường Tp Đà Nẵng.
Nội dung cụ thể các công văn trả lời và thông tư 09/2013 TT-BCT các bạn xem ở đây:
https://www.mediafire.com/folder/73qvoh210e13u/Cau_chuyen_toi_chuyen_nha
Sau khi nhận được công văn trả lời của Chi cục quản lý thị trường Tp Đà Nẵng, sáng nay (24.4.2014) tôi có đơn khiều nại đến Chi cục quản lý thị trường và các cơ quan chức năng với nội dung sau:

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 2 năm 2014

THƯ GỬI CÁC VỊ NHÂN SĨ TRÍ THỨC TP ĐÀ NẴNG

Đà Nẵng, ngày 9 tháng 2 năm 2014

Kính gửi: Các vị nhân sĩ trí thức Tp Đà Nẵng

Nhân dịp xuân mới, tôi xin kính chúc quí vị một năm dồi dào sức khỏe, trí tuệ.

Hôm nay, tôi viết thư này trình bày quí vị một việc.

Tôi là Nguyễn Văn Thạnh, sinh 1983, Kỹ sư hóa, quê Tây Sơn-Bình Định. Tôi ra học tập và cư trú tại TP Đà Nẵng từ năm 2002 đến nay. Ngoài việc học tập và làm việc cho sự thăng tiến sự nghiệp bản thân, tôi còn hoạt động, đóng góp cho xã hội. Năm 2006, tôi có làm dự án hỗ trợ bệnh nhân máu khó đông ở đây và đạt được nhiều kết quả tốt. Về việc này tôi được Chủ tịch UBND TP và Thành đoàn khen tặng.

Thứ Năm, ngày 16 tháng 1 năm 2014

LUYỆN THÚ

Chúa sơn lâm cũng phải ngoãn ngoãn dưới đòn roi và cái đói.
Thế giới động vật là chương trình yêu thích của tôi. Tôi nhớ có xem một chương trình nói về luyện thú.

Một con sư tử đực hùng dùng bị sập bẩy. Chiếc bẫy là một cái lồng làm bằng những thanh sắt, bên trong có để thịt tươi. Mùi thịt hấp dẫn chú sư tử vào ăn và lâm nạn. Là một chúa sơn lâm nhưng cũng bất lực khi rơi vào bẫy. Tiếng gầm vang trời của nó cũng không làm được gì. Một nhóm người khiên nó về. Ban đầu họ bỏ đói cho nó kiệt sức, bớt hung hăn. Sau đó, người ta tiến hành luyện nó. Chỉ dùng hai công cụ là thức ăn (cho ăn hoặc bỏ đói) và đòn roi, sau một thời gian gã sư tử hùng dũng ngày nào giờ phải ngoan ngoãn nghe theo chiếc roi vun vút của người huấn luyện.

Thứ Ba, ngày 14 tháng 1 năm 2014

Bài 8. Những nhận định từ vụ việc (6)-Giá trị cộng đồng-bi kịch cá nhân.

Người ta thường hướng đến giá trị cộng đồng mà quên đi số phận cá nhân
Một lần làm việc tại CA Hà Nội, trong một nhóm người đông đảo làm việc xung quanh tôi, có một người thường phục nộ tôi: “mày có biết là người dân chỉ muốn yên ổn làm ăn không? Mày có biết người dân sợ gì nhất không? Người dân sợ nhất là bạo loạn, là chiến tranh. Tụi tao có trách nhiệm bảo đảm an ninh, trấn áp những thằng như mầy. Giết vài thằng như mầy mà giữ yên muôn dân cũng đáng,….Người dân vẫn sẽ ủng hộ tụi tao,….”

Những lời lẽ của nhân viên mặc thường phục trên không phải là không có lý. Đọc lịch sử hay xem phim cổ trang, chúng ta thường thấy các đáng quân vương thường áp dụng biện pháp “giết một người mà giữ yên muôn người”, thậm chí không phải giết một người mà có thể là một nhà, một họ,…có khi là một hương, một trấn. Người ta thường nhân danh cái to lớn như đất nước, xã hội,…để chà đạp lên số phận một số người. Người ta quan tâm đến cái chung, cái tổng thể, cái giá trị cộng đồng,…mà thường lờ đi, không để ý hay quên đi đừng cá nhân cụ thể. Xã hội không đếm xỉa đến số phận từng con người. Họ cho rằng đó là điều nhỏ nhặt, vặt vãnh không đáng để phải bàn.

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 1 năm 2014

Bài 8. Những nhận định từ vụ việc (5)-Sự tàn độc của bệnh thành tích

Bệnh thành tích đẩy con người ta vào đường hại nhau để sống
Chúng ta thỉnh thoảng nghe về hiện tượng ngồi nhầm lớp. Nhiều em học lớp 7-8 nhưng trình độ thì chưa đến lớp 3. Chúng ta ai cũng biết đây là bệnh thành tích của ngành giáo dục và nhiều người cũng nghĩ chỉ có ngành giáo dục mới có bệnh này.

Nếu chịu khó suy ngẫm, chúng ta sẽ thấy nhiều điều từ căn bệnh giáo dục kinh niên này.

Trước hết, chúng ta thấy rằng, nạn nhân thê thảm nhất là học sinh. Họ bỏ phí cả quãng đời mười mấy năm để “trôi” từ lớp nhỏ lên lớp lớn mà không được gì. Học trong cảm giác không hiểu, không biết gì quả là một cực hình. Lâu dần, sẽ hình thành nhân cách người học sinh này vừa lỳ lợm, bợm bãi nhưng lại rất mất tự tin, không bao giờ dám có chính kiến của mình. Những học sinh thất bại này rất có thể là mầm móng cho băng đảng giang hồ, côn đồ hoàng hành xã hội. Hậu quả nhỡn tiền tiếp theo là xã hội, đất nước bị kém phát triển, tội phạm,…

Thứ Sáu, ngày 10 tháng 1 năm 2014

Bài 8. Những nhận định từ vụ việc (4). Thủ đoạn mượn tay côn đồ

NẮM LẤY TÓC NÓ
Người dân hiểu dân quyền thì chế ngự được cái ác
Tôi là người bị nạn trong thủ đoạn mượn tay côn đồ đánh người. Nhiều người kinh qua sẽ trở nên im lặng. Thấy sự dã man, tàn bạo, nham hiểm của nó, họ sợ. Ban đầu tôi cũng sợ, nhưng càng thấy bản chất “Bá Kiến” của nó, tôi nghĩ mình cần lên tiếng để cả xã hội nhận ra, chung tay dẹp bỏ nó.
Tôi đã viết nhiều bài về vấn đề này (1), (2), thông tin cũng khá đầy đủ. Tuy nhiên vì thủ đoạn này ngày càng được xử dụng, nhận thấy nó không chỉ tàn bạo, nham hiểm mà nó còn ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên của cả xã hội, tương lai chính trị của đất nước nên tôi viết thêm bài này, ngõ hầu làm cho vấn đề thêm rõ hơn.

Thứ Năm, ngày 09 tháng 1 năm 2014

Bài 9. Đã tìm ra nguyên lý của vấn nạn mãi lộ (1).

Nạn mãi lộ không phải là hiện tượng ngẫu nhiên mà nó có nguyên lý

Mãi lộ là một vấn nạn nhức nhối. Báo chí thỉnh thoảng làm cho sự việc rộ lên nhưng rồi sau đó, đâu lại vào đó. Đáng buồn là vấn nạn này có lịch sử rất “lâu dài” và chưa có hồi dứt.

Tôi có quen với một số người trong giới tài xế, tôi biết nỗi gian truân của họ trong trò chơi mãi lộ. Mỗi khi báo chí phanh phui nạn mãi lộ; vài tên “đứng đường” xộ khám, mất chức, công luận hả hê nhưng giới tài xế méo mặt. Xe họ bị chặn, bị ách, bị hoạnh họe đủ đường, thậm chí là câu lưu, đưa về đồn. Nhiều tài xế bực tức, văng tục “mẹ, mấy thằng nhà báo là bọn ngu xuẩn, nó tưởng vậy là ngon, là anh hùng, là cứu bọn tao; bọn tao còn khốn khổ hơn, giờ không phải là đưa tiền nữa mà lạy rồi mới đưa”.